Hôm nay, ko hiểu sao có cảm giác buồn và trống vắng quá. Chiều đi làm về, giữa 1 rừng xe cộ mà thấy sao chông chênh cô độc thế này. Trước giờ mình luôn sợ sự cô đơn, luôn sợ mọi người quên mình, quên mất sự tồn tại của mình. Mình cũng cố gắng, nhưng có lẽ do tính cách hờ hững hay sao đó của mình mà mình ko thể có nổi 1 người bạn thân lâu dài, một người bạn gọi là tri kỷ. Bạn bè có thể chơi tốt thì đã bỏ SG về quê hết rồi, còn bạn bè trên này mình thấy khó hòa hợp làm sao. Đồng nghiệp thì chỉ liên quan công việc, hết giờ về mạnh ai nấy lo. Mình ko thích cuộc sống như thế chút nào.
Mình buồn có lẽ một phần vì chuyện đó, quá khứ, không thể dứt bỏ. Thật tệ. Tự mình đang làm khổ mình bằng giấc mơ hão huyền ngày xưa đó sao ?
Mình chẳng thể chia sẻ với ai. Góc nhật ký này là của riêng mình, luôn là nơi mình trút nỗi niềm và chẳng ai biết được. Mọi người vẫn thế, nhìn mình như 1 con người hờ hững cứng rắn đến khô khan. Nhưng sâu trong lòng và ở nơi đây, nhật ký hiểu mình rất khao khát sự quan tâm và thật yếu đuối làm sao khi cuộc sống nhiều khó khăn đến thế.
Mình vẫn chông chênh bước trên con đường, chưa tìm được hướng đi, trong khi bạn bè mình đều đã thành đạt. Mình uổng phí nhiều thời gian vào những điều vô ích rồi. Sai lầm vẫn là sai lầm.
Con đường mình đi đang chệch khỏi quỹ đạo mong muốn của mình, mà mình chưa thể sửa được. Và mình buồn về điều đó.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét