Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011
Bài viết hay
haha...bài này viết quá hay, y như đang viết cho mình vậy :P
Chú rể quý hiếm?
Mọi người đều cho rằng một phụ nữ trẻ thành đạt tìm được ý trung nhân là thành công chung của cộng đồng gái lớn. Quan điểm cọc đi tìm trâu được khuyến khích, gia đình và bạn bè không cho phép một cô gái lớn lăn tăn trước một đề cử chú rể. Tất cả đều thống nhất một kiểu lời khuyên “cưới liền tay đi”, “chần chừ là có đứa nẫng mất đấy”, “trói được là trói luôn!”…
Không biết chú rể là ai, tâm lý người thân của chúng ta vô tình “dìm hàng” con gái nhà mình. Mọi người muốn đám cưới diễn ra thật nhanh để cả hai không kịp đổi ý. Đám đông cứ thế đề cao chú rể, đánh đồng tất cả họ thành một từ “chú rể quý hiếm”, mặc cho mỗi chú rể có một vị trí và tâm tư vô cùng khác nhau.
Đám đông chẳng mấy quan tâm xem cô dâu của họ trải qua những điều gì trước ngày cưới mà chỉ kịp thấy rằng cô gái cho dù có nhiều điểm cộng, chưa đến tuổi ế thì vẫn là người may mắn vì đã sớm tìm thấy chú rể. Khi đám cưới có tình yêu thì cô dâu phải nóng lòng chờ đợi ngày lên xe hoa?! Vượt qua bao sóng gió mới “thuần hóa” được “ngựa hoang chú rể” thì cô dâu phải dành hết tâm trí cho đám cưới này?!
Đúng như lẽ thường. Nhưng nếu mọi chuyện rành mạch như thế thì khô khan lắm. Các cô gái 25++ thích nói về một công thức cô dâu mềm mại hơn. Họ có những ví dụ động trời (trong mắt người khe khắt) để mô típ đám cưới bớt quen thuộc đi. Mà đáng kể hơn là để cộng đồng bớt “dìm hàng” mọi cô dâu trên đời.
Chạy marathon đến trước đám cưới thì… đi bộ
Không ít cô gái có chung tình trạng này. Họ gồng mình một thời gian chiều chuộng, giữ chân chàng trai của mình, bỏ hết hobby của mình để dành thời gian cho chàng, lấy lòng người thân của chàng... Đến lúc ngày cưới được ấn định thì bỗng dưng… chán.
Chán không có lý do. Không hào hứng, chỉ làm mọi việc theo trách nhiệm. Các nhà tâm lý học gọi đây là “điểm ì thực vật” của một người sau thời kì quá dồn sức cho một mục tiêu gì đó.
Cô gái có những phút vô hồn, thẫn thờ hơi giống với đám cưới không tình yêu. Cũng trong thời điểm này, cô gái không bắt sóng nhạy với mọi biểu hiện tình cảm của chồng sắp cưới. Phụ nữ gọi đây là “trường đoạn tuyệt đối không lãng mạn tiền hôn nhân”. Cánh đồng hoa dập dờn, bản nhạc êm ái của ngày hôm qua không còn gây rung động nữa. Các cô dâu hay nhầm tưởng các trạng thái này là do mệt mỏi của việc chuẩn bị đám cưới.
Níu giữ Fan
Không phải vô tình mà ở các nước phương Tây bữa tiệc tiễn biệt người độc thân lại được mọi người ưu ái đến thế. Chọn một hôm sát ngày cưới, nhóm bạn trai của chú rể họp nhau lại vui chơi tới bến. Cô dâu cũng có một bữa tiệc gần như thế với các bạn gái của mình. Tiễn biệt cuộc sống tự do là một sự kiện đẹp của những tiếc nuối. Phụ nữ ở ta chưa có truyền thống này nhưng diễn biến tâm lý có những điểm trùng.
Các cô gái thấy tiếc những ngày thong thả rong chơi và thỏa thuê làm những việc điên rồ. Họ sống trong hai cảm giác đối lập, muốn đám cưới ấn tượng đến thật nhanh, mặt khác muốn níu chậm những ngày tự do.

Phụ nữ thường bắt đầu “say nắng” ở cái tích tắc im ắng bất ngờ ấy... (Ảnh minh họa)
Trong lúc đóng gói những quà tặng và bưu thiếp kỷ niệm ở nhà bố mẹ ruột họ muốn nhớ lại những người cũ. Đây là lúc thích hợp nhất để gặp lại người cũ ôn lại khoảnh khắc buồn vui và nói lời từ biệt. Đã có nhiều bộ phim tình cảm và clip âm nhạc từng khai thác khoảnh khắc này. Gặp người cũ, để người ấy ôm thật chặt lần cuối. Khán giả thích tình huống người con trai đưa ra đề nghị ướt át đó nhưng các cô gái cũng muốn giành lấy vai này.
Các nhà tâm lý học cho rằng đây là cử chỉ từ bản năng giữ fan của các cô gái. Họ sẽ cảm thấy không an tâm khi đi lấy chồng mà không có chút vấn vương nào sau lưng. Phụ nữ trẻ đôi khi mang tâm lý giống sao showbiz, sợ bị giảm bớt người hâm mộ sau khi kết hôn.
Say nắng trước giờ G
Một cô gái đã quyết định cưới sau 5 năm hẹn hò. Họ có mối tình đủ trình tự như mọi cặp đôi, có yêu, có giận hờn, ghen tuông, gián đoạn, hàn gắn,… tới thủ tục đám cưới thì trọn vẹn. Còn 2 tháng nữa tới giờ G thì bỗng nhiên một đồng nghiệp nam của cô gái bỗng trở nên hấp dẫn.
Cô vẫn cùng anh chàng bàn luận công việc, tranh cãi, có một chút ganh đua thế rồi vào một ngày anh ấy đột nhiên hỏi: “Nếu anh ở công ty khác thì có “thiêng” hơn không?”. “Ý anh là gì?”. “Bụt chùa nhà không thiêng. Nếu bọn mình ở một khoảng cách xa thì mọi chuyện chắc khác hơn thế này một tí?”. “Em là người đơn giản, an phận ấy mà, chẳng có gì khác đâu!”. “Em luôn cố giấu mình là người phức tạp. Giống như con đà điểu vùi mình trong cát và nghĩ rằng không ai phát hiện ra nó cồng kềnh”. Im lặng. Phụ nữ thường bắt đầu “say nắng” ở cái tích tắc im ắng bất ngờ ấy.
Sẽ không đặt chồng chưa cưới và chàng đồng nghiệp lên bàn cân. Cô gái không định so bì hai người. Cô đang gặp một vật thể khác lạ so với khung cảnh mà cô vốn thuộc làu. Chồng tương lai sẽ là của cô một cách chắc chắn, còn những rung động lửng lơ của vật thể lạ có thể tan biến bất cứ lúc nào. Bạn đã bao giờ bỗng thích một người vì người đó bỗng nhiên tò mò về bạn chưa? Đó là chuyện của cô dâu này đây.
Cặp say nắng tránh nói về bản thân mình mà nói về một đối tượng thứ ba nào đó. Họ khám phá ra nhau khi bình luận về một ai đó, một điều gì đó ngoài bản thân. Đối tượng thứ ba có thể chính là chú rể.
Chàng đồng nghiệp hỏi về chú rể, cô gái hỏi về tình yêu gần nhất mà đồng nghiệp vừa trải qua. Họ không hề khoe về bản thân, không khoe hạnh phúc.
Đó là bí quyết thành công làm nên những cơn chếnh choáng. Đôi khi người ta còn phải say gấp gáp bởi vì sợ hết giờ. Giờ G đang đến. Chỉ sợ sau ngày cưới mọi điều dường như chẳng còn thiêng.
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011
Bỗng cô đơn
Mình buồn có lẽ một phần vì chuyện đó, quá khứ, không thể dứt bỏ. Thật tệ. Tự mình đang làm khổ mình bằng giấc mơ hão huyền ngày xưa đó sao ?
Mình chẳng thể chia sẻ với ai. Góc nhật ký này là của riêng mình, luôn là nơi mình trút nỗi niềm và chẳng ai biết được. Mọi người vẫn thế, nhìn mình như 1 con người hờ hững cứng rắn đến khô khan. Nhưng sâu trong lòng và ở nơi đây, nhật ký hiểu mình rất khao khát sự quan tâm và thật yếu đuối làm sao khi cuộc sống nhiều khó khăn đến thế.
Mình vẫn chông chênh bước trên con đường, chưa tìm được hướng đi, trong khi bạn bè mình đều đã thành đạt. Mình uổng phí nhiều thời gian vào những điều vô ích rồi. Sai lầm vẫn là sai lầm.
Con đường mình đi đang chệch khỏi quỹ đạo mong muốn của mình, mà mình chưa thể sửa được. Và mình buồn về điều đó.
Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011
Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011
Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010
Thứ Hai, 29 tháng 11, 2010
Ký ức fansipan 1-10-2010
Trước ngày xuất phát thì vừa lo vừa vui. Vui vì sắp thực hiện được ước mơ bấy lâu của mình là chạm đỉnh Fan, sau khi thấy hình ảnh của bạn bè quá hoành tráng trên đỉnh núi sừng sững ấy. Lo thì nhiều lắm, lo lạnh, lo mệt, lo đói, lo lạc, lo đem không đủ đồ đạc ..... nhưng lo nhất là leo không đến đỉnh nổi mà phải ngồi giữa đường. Hix.. Nhắc đến cái chuyện lo thì không thể không nhắc đến papa =)) . Trước khởi hành 1 ngày, papa mới biết mình đi phượt, chẳng quen ai ngoài HN cả (lúc trước cứ tưởng mình đi với công ty cơ). Thế là định không cho mình đi vì sợ ... bị lừa bán qua Trung Quốc :D . Hix...cái viễn cảnh tăm tối mà papa vẽ ra cũng làm mình sợ sợ, nhưng cũng đi luôn, không lẽ 30 người mà sợ sao :D . Thế là go.
Sân bay TSN: 6h30 bay mà 6h10 vẫn ngồi gặm bánh mì, chưa check in :)) , lần đầu tiên mình "được" gọi tên 3 lần trên loa ở sân bay :P, may mà chưa bị bỏ lại.
Bến xe Mỹ Đình: 9h tối cùng ngày, nhóm SG đang ngồi ăn ở bến xe thì gặp đồng chí đầu tiên trong đoàn Fan, tên Yến. Ấn tượng đầu tiên là đồng chí ấy rất tự nhiên, hòa đồng và giống như 1 vị bác sĩ khi xem xét và tư vấn thuốc cho mình (lúc này mình vẫn uống thuốc ho).
Chuyến xe đêm lên Lào Cai với những con đường ngoằn ngoèo uốn lượn quanh chân núi. Lúc này trên xe mọi người đều ngủ say, mình ngồi ghế đầu, sau bác tài nên thấy rất rõ những con đường loanh quanh ấy. Đoàn đến Lào Cai lúc sáng sớm, mở mắt ra là cảnh núi rừng hùng vĩ, sương vẫn giăng phủ dày đặc quanh đỉnh núi và phảng phất trên những ngôi nhà bản hẻo lánh nơi đây. Không khí se se lạnh, mát rượi và thơm mùi núi rừng cỏ cây. Thỉnh thoảng trên đường là những cô gái chàng trai và cả những đứa bé dân tộc trong bộ trang phục sặc sỡ, đang đi bộ hoặc phóng xe máy ào ào. Ah, ở đây cũng phát triển lắm chứ :)
Hành trình leo Fan bắt đầu lúc 9h sáng, tại Sín Chải. Lúc này nắng đã lên cao, mục tiêu đưa ra là đến trạm 2200m lúc 5h chiều và nghỉ đêm tại đây. Khởi hành ai cũng hào hứng, chụp hình, nói cười vui vẻ. Trên đường thỉnh thoảng có vài bản làng dân tộc, người dân tộc không biết nói tiếng Kinh, chỉ biết "Hello" :)). Tuy nhiên, qua vài con dốc là bắt đầu thấm mệt. Lúc này mới biết cái khổ cực của leo núi là thế nào. Những ngọn đồi, núi đá cao và dốc thẳng đứng, trời thì nắng nóng. Vừa mệt vừa khát. Đoàn leo ì ạch, đi 1 bước nghỉ 1 bước, rồi sau đó là ... bò 1 bước nghỉ 1 bước. Cái còi đeo ở cổ lúc này cũng nặng như trái dưa hấu vậy. Vậy mà mấy anh porter mang cái gùi mấy chục kg sau lưng vẫn đi phăng phăng. Thật là ngưỡng mộ quá đi :D
Vì đoàn leo chậm nên đến trạm 2200m quá trễ, nghe đâu đồ ăn đã bị chuyển lên trạm 2800m rồi. Thế là mặc dù trời đã bắt đầu tối và lạnh nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải đi tiếp lên trạm 2800m. Sương đã phủ đầy trên đường đi, trời đã tối dần, chỉ thấy đường đi mờ mờ, tầm nhìn xa trên 2m. Cả đoàn dò dẫm leo núi trong đêm. Nghe đâu đây là đoạn nguy hiểm nhất, vậy mà đoàn mình lại đi giờ này mới ghê. Chính xác không phải là đi, mà là bò mới đúng. Dò dẫm bằng cả 2 tay và 2 chân, bám từng tảng đá, từng thanh vịn. Lúc này đã 8h tối, vẫn chưa thấy trạm nghỉ ở đâu, mà cũng chẳng biết có lạc đường không vì porter đã đi trước. Giờ này mà lạc thì thật kinh khủng, vì nhiệt độ đang xuống rất thấp, sương đang dày lên, mà nước uống cũng chẳng còn. Cả nhóm đi theo bản năng, cứ thế là đi thôi. Tuy thế, cả nhóm lại có được 1 món quà của thiên nhiên, đó là cả 1 bầu trời kim cương rực rỡ trên đầu. Đêm rừng núi, trời tối đen như mực, ngước lên trời, cả ngàn ngôi sao sáng bừng, to và rất gần, cảm giác như đưa tay lên là có thể chạm đến được vậy.
9h tối, trạm 2800m hiện ra, cảm giác như người sắp chết đuối vớ được phao. May quá, cuối cùng cũng đến nơi, mặc dù ai cũng te tua tàn tạ sau 1 quãng đường leo dốc núi cheo leo. (Đoạn này hôm sau lúc xuống núi mới thấy thật nguy hiểm, một bên là vách núi, một bên là vực thẳm, ai cũng kinh ngạc tại sao đêm qua mình có thể mò mẫm leo qua đây mà ko bị ... rớt xuống).
Đêm ở lán trại, thiếu thốn đủ thứ. WC ko có, ko có chỗ thay đồ, nước suối thì lạnh như nước đá, chỗ ngủ vừa chật vừa lạnh vừa dơ. Cũng vì vậy mà đoàn mình quyết định ngày mai phải xuống núi ngay trong ngày, chứ ở trên đây thêm 1 đêm nữa chắc tiêu. Hix..
Sáng, đoàn leo lên đỉnh Fan. Khoảng 10h, cột thép Fansipan sừng sững đã hiện ra. Mọi người vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Sampanh được khui, pháo sáng được đốt và chuyền tay nhau. Thời tiết rất đẹp. Đứng trên nóc nhà Đông Dương và nhìn một vòng xung quanh, những dãy núi xanh mướt nhấp nhô được bao phủ bởi mây và sương mù, quang cảnh thật hùng vĩ, nên thơ. Và mình, ước mơ của mình đã thành hiện thực.
Sau đó, đoàn bắt đầu xuống núi, cũng là lúc trời có dấu hiệu chuyển mưa. Chuyến đi thì leo núi đêm, chuyến về thì phải đi trong rừng ban đêm. Đom đóm bay chập chờn như ma vậy. Thật sự lúc này mình rất sợ. 6h tối, rừng đã chìm trong màn đêm đặc quánh. Cơn mưa rả rích càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo và ma quái của khu rừng. Vừa đói vừa khát mà ai cũng hết nước, đành phải hứng nước suối uống luôn, ko biết có em giun hay đỉa nào đi lạc vào nước ko nữa (ak ak). Đến khoảng 9h thì đoàn mới lê lết đến được Trạm Tôn. Kết thúc 2 ngày leo núi cực kỳ vất vả nhưng thật ý nghĩa.
Sau đó thì mình còn được 1 ngày ở chơi sapa và 1 ngày ở chơi HN nhân đại lễ 1000 năm.
Chuyến đi này, mình rất cảm ơn a.Hải cũng như đoàn HN đã giúp đỡ đoàn SG rất nhiều. Rất biết ơn a.Sơn đã chở e đi mua giày ở Sapa, ko là e khỏi leo núi luôn roài :D . Do lúc này mình vẫn bị ho và viêm họng nên ko nói chuyện nhiều với mọi người được.
Đây là chuyến đi xa nhất của mình, và là chuyến phượt đầu tiên. Nhưng chắc chắn ko phải chuyến phượt cuối cùng, vì mình đã mê phượt rùi. Hẹn gặp lại cả nhà, biết đâu trong 1 chuyến phượt nào đó nhỉ. :)
