Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010
Thứ Hai, 29 tháng 11, 2010
Ký ức fansipan 1-10-2010
Thật ra cái toan tính viết 1 bài về hành trình leo Fan đã hình thành từ ngày mình mới đi về. Uh, phải viết chứ, viết để lưu lại cái cảm xúc tuyệt vời ấy chứ. Nhưng mình cứ hẹn tới hẹn lui với bản thân, đến tận hôm nay, nhân dịp Thái Hà post hình leo Fan lên đã làm trào dâng cảm xúc trong lòng, lại thêm thiên thời địa lợi nhân hòa (thiên thời là trời mưa lạnh lẽo nên tâm hồn có ướt át chút xíu, địa lợi là .. đang ngồi nghe nhạc sến trong phòng, nhân hòa là đang rảnh, đang chán mà chẳng bít chán cái chi). Thế là ta quyết định làm cái việc mà đáng ra gần 2 tháng nay ta phải làm :P
Trước ngày xuất phát thì vừa lo vừa vui. Vui vì sắp thực hiện được ước mơ bấy lâu của mình là chạm đỉnh Fan, sau khi thấy hình ảnh của bạn bè quá hoành tráng trên đỉnh núi sừng sững ấy. Lo thì nhiều lắm, lo lạnh, lo mệt, lo đói, lo lạc, lo đem không đủ đồ đạc ..... nhưng lo nhất là leo không đến đỉnh nổi mà phải ngồi giữa đường. Hix.. Nhắc đến cái chuyện lo thì không thể không nhắc đến papa =)) . Trước khởi hành 1 ngày, papa mới biết mình đi phượt, chẳng quen ai ngoài HN cả (lúc trước cứ tưởng mình đi với công ty cơ). Thế là định không cho mình đi vì sợ ... bị lừa bán qua Trung Quốc :D . Hix...cái viễn cảnh tăm tối mà papa vẽ ra cũng làm mình sợ sợ, nhưng cũng đi luôn, không lẽ 30 người mà sợ sao :D . Thế là go.
Sân bay TSN: 6h30 bay mà 6h10 vẫn ngồi gặm bánh mì, chưa check in :)) , lần đầu tiên mình "được" gọi tên 3 lần trên loa ở sân bay :P, may mà chưa bị bỏ lại.
Bến xe Mỹ Đình: 9h tối cùng ngày, nhóm SG đang ngồi ăn ở bến xe thì gặp đồng chí đầu tiên trong đoàn Fan, tên Yến. Ấn tượng đầu tiên là đồng chí ấy rất tự nhiên, hòa đồng và giống như 1 vị bác sĩ khi xem xét và tư vấn thuốc cho mình (lúc này mình vẫn uống thuốc ho).
Chuyến xe đêm lên Lào Cai với những con đường ngoằn ngoèo uốn lượn quanh chân núi. Lúc này trên xe mọi người đều ngủ say, mình ngồi ghế đầu, sau bác tài nên thấy rất rõ những con đường loanh quanh ấy. Đoàn đến Lào Cai lúc sáng sớm, mở mắt ra là cảnh núi rừng hùng vĩ, sương vẫn giăng phủ dày đặc quanh đỉnh núi và phảng phất trên những ngôi nhà bản hẻo lánh nơi đây. Không khí se se lạnh, mát rượi và thơm mùi núi rừng cỏ cây. Thỉnh thoảng trên đường là những cô gái chàng trai và cả những đứa bé dân tộc trong bộ trang phục sặc sỡ, đang đi bộ hoặc phóng xe máy ào ào. Ah, ở đây cũng phát triển lắm chứ :)
Hành trình leo Fan bắt đầu lúc 9h sáng, tại Sín Chải. Lúc này nắng đã lên cao, mục tiêu đưa ra là đến trạm 2200m lúc 5h chiều và nghỉ đêm tại đây. Khởi hành ai cũng hào hứng, chụp hình, nói cười vui vẻ. Trên đường thỉnh thoảng có vài bản làng dân tộc, người dân tộc không biết nói tiếng Kinh, chỉ biết "Hello" :)). Tuy nhiên, qua vài con dốc là bắt đầu thấm mệt. Lúc này mới biết cái khổ cực của leo núi là thế nào. Những ngọn đồi, núi đá cao và dốc thẳng đứng, trời thì nắng nóng. Vừa mệt vừa khát. Đoàn leo ì ạch, đi 1 bước nghỉ 1 bước, rồi sau đó là ... bò 1 bước nghỉ 1 bước. Cái còi đeo ở cổ lúc này cũng nặng như trái dưa hấu vậy. Vậy mà mấy anh porter mang cái gùi mấy chục kg sau lưng vẫn đi phăng phăng. Thật là ngưỡng mộ quá đi :D
Vì đoàn leo chậm nên đến trạm 2200m quá trễ, nghe đâu đồ ăn đã bị chuyển lên trạm 2800m rồi. Thế là mặc dù trời đã bắt đầu tối và lạnh nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải đi tiếp lên trạm 2800m. Sương đã phủ đầy trên đường đi, trời đã tối dần, chỉ thấy đường đi mờ mờ, tầm nhìn xa trên 2m. Cả đoàn dò dẫm leo núi trong đêm. Nghe đâu đây là đoạn nguy hiểm nhất, vậy mà đoàn mình lại đi giờ này mới ghê. Chính xác không phải là đi, mà là bò mới đúng. Dò dẫm bằng cả 2 tay và 2 chân, bám từng tảng đá, từng thanh vịn. Lúc này đã 8h tối, vẫn chưa thấy trạm nghỉ ở đâu, mà cũng chẳng biết có lạc đường không vì porter đã đi trước. Giờ này mà lạc thì thật kinh khủng, vì nhiệt độ đang xuống rất thấp, sương đang dày lên, mà nước uống cũng chẳng còn. Cả nhóm đi theo bản năng, cứ thế là đi thôi. Tuy thế, cả nhóm lại có được 1 món quà của thiên nhiên, đó là cả 1 bầu trời kim cương rực rỡ trên đầu. Đêm rừng núi, trời tối đen như mực, ngước lên trời, cả ngàn ngôi sao sáng bừng, to và rất gần, cảm giác như đưa tay lên là có thể chạm đến được vậy.
9h tối, trạm 2800m hiện ra, cảm giác như người sắp chết đuối vớ được phao. May quá, cuối cùng cũng đến nơi, mặc dù ai cũng te tua tàn tạ sau 1 quãng đường leo dốc núi cheo leo. (Đoạn này hôm sau lúc xuống núi mới thấy thật nguy hiểm, một bên là vách núi, một bên là vực thẳm, ai cũng kinh ngạc tại sao đêm qua mình có thể mò mẫm leo qua đây mà ko bị ... rớt xuống).
Đêm ở lán trại, thiếu thốn đủ thứ. WC ko có, ko có chỗ thay đồ, nước suối thì lạnh như nước đá, chỗ ngủ vừa chật vừa lạnh vừa dơ. Cũng vì vậy mà đoàn mình quyết định ngày mai phải xuống núi ngay trong ngày, chứ ở trên đây thêm 1 đêm nữa chắc tiêu. Hix..
Sáng, đoàn leo lên đỉnh Fan. Khoảng 10h, cột thép Fansipan sừng sững đã hiện ra. Mọi người vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Sampanh được khui, pháo sáng được đốt và chuyền tay nhau. Thời tiết rất đẹp. Đứng trên nóc nhà Đông Dương và nhìn một vòng xung quanh, những dãy núi xanh mướt nhấp nhô được bao phủ bởi mây và sương mù, quang cảnh thật hùng vĩ, nên thơ. Và mình, ước mơ của mình đã thành hiện thực.
Sau đó, đoàn bắt đầu xuống núi, cũng là lúc trời có dấu hiệu chuyển mưa. Chuyến đi thì leo núi đêm, chuyến về thì phải đi trong rừng ban đêm. Đom đóm bay chập chờn như ma vậy. Thật sự lúc này mình rất sợ. 6h tối, rừng đã chìm trong màn đêm đặc quánh. Cơn mưa rả rích càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo và ma quái của khu rừng. Vừa đói vừa khát mà ai cũng hết nước, đành phải hứng nước suối uống luôn, ko biết có em giun hay đỉa nào đi lạc vào nước ko nữa (ak ak). Đến khoảng 9h thì đoàn mới lê lết đến được Trạm Tôn. Kết thúc 2 ngày leo núi cực kỳ vất vả nhưng thật ý nghĩa.
Sau đó thì mình còn được 1 ngày ở chơi sapa và 1 ngày ở chơi HN nhân đại lễ 1000 năm.
Chuyến đi này, mình rất cảm ơn a.Hải cũng như đoàn HN đã giúp đỡ đoàn SG rất nhiều. Rất biết ơn a.Sơn đã chở e đi mua giày ở Sapa, ko là e khỏi leo núi luôn roài :D . Do lúc này mình vẫn bị ho và viêm họng nên ko nói chuyện nhiều với mọi người được.
Đây là chuyến đi xa nhất của mình, và là chuyến phượt đầu tiên. Nhưng chắc chắn ko phải chuyến phượt cuối cùng, vì mình đã mê phượt rùi. Hẹn gặp lại cả nhà, biết đâu trong 1 chuyến phượt nào đó nhỉ. :)
Trước ngày xuất phát thì vừa lo vừa vui. Vui vì sắp thực hiện được ước mơ bấy lâu của mình là chạm đỉnh Fan, sau khi thấy hình ảnh của bạn bè quá hoành tráng trên đỉnh núi sừng sững ấy. Lo thì nhiều lắm, lo lạnh, lo mệt, lo đói, lo lạc, lo đem không đủ đồ đạc ..... nhưng lo nhất là leo không đến đỉnh nổi mà phải ngồi giữa đường. Hix.. Nhắc đến cái chuyện lo thì không thể không nhắc đến papa =)) . Trước khởi hành 1 ngày, papa mới biết mình đi phượt, chẳng quen ai ngoài HN cả (lúc trước cứ tưởng mình đi với công ty cơ). Thế là định không cho mình đi vì sợ ... bị lừa bán qua Trung Quốc :D . Hix...cái viễn cảnh tăm tối mà papa vẽ ra cũng làm mình sợ sợ, nhưng cũng đi luôn, không lẽ 30 người mà sợ sao :D . Thế là go.
Sân bay TSN: 6h30 bay mà 6h10 vẫn ngồi gặm bánh mì, chưa check in :)) , lần đầu tiên mình "được" gọi tên 3 lần trên loa ở sân bay :P, may mà chưa bị bỏ lại.
Bến xe Mỹ Đình: 9h tối cùng ngày, nhóm SG đang ngồi ăn ở bến xe thì gặp đồng chí đầu tiên trong đoàn Fan, tên Yến. Ấn tượng đầu tiên là đồng chí ấy rất tự nhiên, hòa đồng và giống như 1 vị bác sĩ khi xem xét và tư vấn thuốc cho mình (lúc này mình vẫn uống thuốc ho).
Chuyến xe đêm lên Lào Cai với những con đường ngoằn ngoèo uốn lượn quanh chân núi. Lúc này trên xe mọi người đều ngủ say, mình ngồi ghế đầu, sau bác tài nên thấy rất rõ những con đường loanh quanh ấy. Đoàn đến Lào Cai lúc sáng sớm, mở mắt ra là cảnh núi rừng hùng vĩ, sương vẫn giăng phủ dày đặc quanh đỉnh núi và phảng phất trên những ngôi nhà bản hẻo lánh nơi đây. Không khí se se lạnh, mát rượi và thơm mùi núi rừng cỏ cây. Thỉnh thoảng trên đường là những cô gái chàng trai và cả những đứa bé dân tộc trong bộ trang phục sặc sỡ, đang đi bộ hoặc phóng xe máy ào ào. Ah, ở đây cũng phát triển lắm chứ :)
Hành trình leo Fan bắt đầu lúc 9h sáng, tại Sín Chải. Lúc này nắng đã lên cao, mục tiêu đưa ra là đến trạm 2200m lúc 5h chiều và nghỉ đêm tại đây. Khởi hành ai cũng hào hứng, chụp hình, nói cười vui vẻ. Trên đường thỉnh thoảng có vài bản làng dân tộc, người dân tộc không biết nói tiếng Kinh, chỉ biết "Hello" :)). Tuy nhiên, qua vài con dốc là bắt đầu thấm mệt. Lúc này mới biết cái khổ cực của leo núi là thế nào. Những ngọn đồi, núi đá cao và dốc thẳng đứng, trời thì nắng nóng. Vừa mệt vừa khát. Đoàn leo ì ạch, đi 1 bước nghỉ 1 bước, rồi sau đó là ... bò 1 bước nghỉ 1 bước. Cái còi đeo ở cổ lúc này cũng nặng như trái dưa hấu vậy. Vậy mà mấy anh porter mang cái gùi mấy chục kg sau lưng vẫn đi phăng phăng. Thật là ngưỡng mộ quá đi :D
Vì đoàn leo chậm nên đến trạm 2200m quá trễ, nghe đâu đồ ăn đã bị chuyển lên trạm 2800m rồi. Thế là mặc dù trời đã bắt đầu tối và lạnh nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải đi tiếp lên trạm 2800m. Sương đã phủ đầy trên đường đi, trời đã tối dần, chỉ thấy đường đi mờ mờ, tầm nhìn xa trên 2m. Cả đoàn dò dẫm leo núi trong đêm. Nghe đâu đây là đoạn nguy hiểm nhất, vậy mà đoàn mình lại đi giờ này mới ghê. Chính xác không phải là đi, mà là bò mới đúng. Dò dẫm bằng cả 2 tay và 2 chân, bám từng tảng đá, từng thanh vịn. Lúc này đã 8h tối, vẫn chưa thấy trạm nghỉ ở đâu, mà cũng chẳng biết có lạc đường không vì porter đã đi trước. Giờ này mà lạc thì thật kinh khủng, vì nhiệt độ đang xuống rất thấp, sương đang dày lên, mà nước uống cũng chẳng còn. Cả nhóm đi theo bản năng, cứ thế là đi thôi. Tuy thế, cả nhóm lại có được 1 món quà của thiên nhiên, đó là cả 1 bầu trời kim cương rực rỡ trên đầu. Đêm rừng núi, trời tối đen như mực, ngước lên trời, cả ngàn ngôi sao sáng bừng, to và rất gần, cảm giác như đưa tay lên là có thể chạm đến được vậy.
9h tối, trạm 2800m hiện ra, cảm giác như người sắp chết đuối vớ được phao. May quá, cuối cùng cũng đến nơi, mặc dù ai cũng te tua tàn tạ sau 1 quãng đường leo dốc núi cheo leo. (Đoạn này hôm sau lúc xuống núi mới thấy thật nguy hiểm, một bên là vách núi, một bên là vực thẳm, ai cũng kinh ngạc tại sao đêm qua mình có thể mò mẫm leo qua đây mà ko bị ... rớt xuống).
Đêm ở lán trại, thiếu thốn đủ thứ. WC ko có, ko có chỗ thay đồ, nước suối thì lạnh như nước đá, chỗ ngủ vừa chật vừa lạnh vừa dơ. Cũng vì vậy mà đoàn mình quyết định ngày mai phải xuống núi ngay trong ngày, chứ ở trên đây thêm 1 đêm nữa chắc tiêu. Hix..
Sáng, đoàn leo lên đỉnh Fan. Khoảng 10h, cột thép Fansipan sừng sững đã hiện ra. Mọi người vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Sampanh được khui, pháo sáng được đốt và chuyền tay nhau. Thời tiết rất đẹp. Đứng trên nóc nhà Đông Dương và nhìn một vòng xung quanh, những dãy núi xanh mướt nhấp nhô được bao phủ bởi mây và sương mù, quang cảnh thật hùng vĩ, nên thơ. Và mình, ước mơ của mình đã thành hiện thực.
Sau đó, đoàn bắt đầu xuống núi, cũng là lúc trời có dấu hiệu chuyển mưa. Chuyến đi thì leo núi đêm, chuyến về thì phải đi trong rừng ban đêm. Đom đóm bay chập chờn như ma vậy. Thật sự lúc này mình rất sợ. 6h tối, rừng đã chìm trong màn đêm đặc quánh. Cơn mưa rả rích càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo và ma quái của khu rừng. Vừa đói vừa khát mà ai cũng hết nước, đành phải hứng nước suối uống luôn, ko biết có em giun hay đỉa nào đi lạc vào nước ko nữa (ak ak). Đến khoảng 9h thì đoàn mới lê lết đến được Trạm Tôn. Kết thúc 2 ngày leo núi cực kỳ vất vả nhưng thật ý nghĩa.
Sau đó thì mình còn được 1 ngày ở chơi sapa và 1 ngày ở chơi HN nhân đại lễ 1000 năm.
Chuyến đi này, mình rất cảm ơn a.Hải cũng như đoàn HN đã giúp đỡ đoàn SG rất nhiều. Rất biết ơn a.Sơn đã chở e đi mua giày ở Sapa, ko là e khỏi leo núi luôn roài :D . Do lúc này mình vẫn bị ho và viêm họng nên ko nói chuyện nhiều với mọi người được.
Đây là chuyến đi xa nhất của mình, và là chuyến phượt đầu tiên. Nhưng chắc chắn ko phải chuyến phượt cuối cùng, vì mình đã mê phượt rùi. Hẹn gặp lại cả nhà, biết đâu trong 1 chuyến phượt nào đó nhỉ. :)
Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010
A strange dream last night again, it was so logical and real as a normal life that I didn't know it was a dream until I woke up. Just because of near unhappy thing then I had it. I'm also strange, it'd not concerned me at all. I'm also absurd, I couldn't do anything to change it, just accept. But still sad a little bit :) . Come on, cheer up, it's good now, isn't it ?
Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010
20-10-2010
Hôm nay là ngày PNVN, một ngày đẹp hiếm có nhỉ : 20102010. Nhưng đối với mình hôm nay quả là ngày không may mắn. Một số chuyện xảy ra, làm mình thấy bất an, mất tự tin, và cả mất uy tín nữa. Một chút lo lắng mơ hồ, tâm trạng này thật khó diễn tả mà cũng khó chia sẻ với người khác. Bản thân mình cũng ko hiểu mình đang muốn gì và nên làm gì. Mình giống như đứng trước 1 mê cung, biết đích cần đến là đó, nhưng ko biết bắt đầu từ đâu và đi theo hướng nào, cũng bởi vì mình mất hết tự tin rồi. Mình thấy mình thật là tệ. Một ngày thật tồi tệ :(
Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010
Tháng 8
Tháng 8 về với những cơn mưa bất chợt, với những tối lạnh buốt sau mưa. Đi ngoài đường mà gió thổi vù vù, ướt nhẹp. Tháng 8 khởi đầu cho mùa cưới, rục rịch những đám cưới tiếp nối nhau. Tháng 8 của mình là tiền ra như nước, CK ế ẩm, thua lỗ tè le. Tháng 8 cũng khởi đầu cho những dự định du lịch của mình trong năm nay. Ôi cái gì cũng muốn, cái gì cũng thích, nhưng money thì nó chẳng cho phép mình :(
Càng ngày càng nhận thấy mình mất đi cái vẻ hồn nhiên vui vẻ như xưa, mất luôn cả nhiệt huyết. Gặp mọi người bây giờ mình đã khéo léo hơn, ko còn sốc nổi để mất lòng người ta như trước. Khéo léo đó, nhưng cũng giả tạo đó. Haizzz. Thì ra nói cho người ta vui mà dối lòng thì vẫn tốt hơn là nói thật lòng nhỉ :) , thế mà trước giờ mình ko biết nhỉ, nếu biết thì đâu có nhiều chuyện đáng tiếc kia. Mỗi ngày, mỗi bước đi lại khiến mình lớn hơn, khôn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng vô cảm hơn, hời hợt hơn. Mình vẫn nhớ cái thủa 16-17 tuổi, cảm xúc đến bất chợt, lắng đọng, mình làm thơ và viết văn vô cùng dễ dàng. Nhớ những buổi hoàng hôn, mình cầm bút màu, lưu giữ những khoảnh khắc ấy với đôi mắt tràn đầy niềm tin vào cuộc sống...
Bây giờ thì cố gắng ngồi nặn cũng chẳng ra được dòng thơ nào. Hix...
Càng ngày càng nhận thấy mình mất đi cái vẻ hồn nhiên vui vẻ như xưa, mất luôn cả nhiệt huyết. Gặp mọi người bây giờ mình đã khéo léo hơn, ko còn sốc nổi để mất lòng người ta như trước. Khéo léo đó, nhưng cũng giả tạo đó. Haizzz. Thì ra nói cho người ta vui mà dối lòng thì vẫn tốt hơn là nói thật lòng nhỉ :) , thế mà trước giờ mình ko biết nhỉ, nếu biết thì đâu có nhiều chuyện đáng tiếc kia. Mỗi ngày, mỗi bước đi lại khiến mình lớn hơn, khôn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng vô cảm hơn, hời hợt hơn. Mình vẫn nhớ cái thủa 16-17 tuổi, cảm xúc đến bất chợt, lắng đọng, mình làm thơ và viết văn vô cùng dễ dàng. Nhớ những buổi hoàng hôn, mình cầm bút màu, lưu giữ những khoảnh khắc ấy với đôi mắt tràn đầy niềm tin vào cuộc sống...
Bây giờ thì cố gắng ngồi nặn cũng chẳng ra được dòng thơ nào. Hix...
Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010
Prison break
Thế là đã xem xong 1 series phim truyền hình dài tập, mà có lẽ là dài nhất mà trước giờ mình xem. Với 4 season, mỗi season 6 đĩa DVD, xem trong 1 tháng. Hix...mình cũng trâu bò thật. Tối qua xem kỹ đoạn kết thúc, thấy xúc động thiệt. Tội nghiệp nhân vật chính quá, huhu... chiến đấu cho đã vô rồi cuối cùng chết, ko được hưởng hạnh phúc. Đúng là phim đầu Mỹ đuôi Hàn Quốc mà. Nghe bài hát cuối phim hay ghê.
Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010
Memories
Yesterday, I found old memories by chance when was walking on some websites. So interested, I thought it was deleted and I lost it forever. I read it...all the memories came back like it already happened yesterday :) . I meant to save it, but ... is it necessary ? It's old. It's over. It ended. Smiling, and I closed it ...
Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010
Learn English
Remember three years ago, when I just graduated from University and started to work at a foreign company. More than one year there, I had lots of memorable memories, both joy and sadness. That time, I was a young girl, already left school and didn't have experience about life. I don't know how to treated everybody to get a good relationship. I made some mistake but until now I just realize that. So pity ! In that environment, I studied a lots and grew up. Of course in that company, there had unfairness, bad attitude, but should I had more than patient and politic.
I got somethings and lose somethings also. Now, I thirst, really thirst for learning English. I neglected English for two years, neglected habit of writing blog in English and forgot almost. English is very important to help me touch my dream. I will start againnnnnnnnnn :D
I got somethings and lose somethings also. Now, I thirst, really thirst for learning English. I neglected English for two years, neglected habit of writing blog in English and forgot almost. English is very important to help me touch my dream. I will start againnnnnnnnnn :D
Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010
Mộng mị đêm thứ 2
Đêm thứ 2, lại những giấc mơ kì lạ, lại mệt mỏi mỗi sáng thức dậy. Đầu óc quay cuồng giữa hư hư thực thực...
Hôm nay, nhìn lại, nhận ra mình phải mất nhiều để có được điều bình thường như một người bình thường. Đúng là cái gì mình thiếu mới thấy nó quan trọng.
Hôm nay, nhìn lại, nhận ra mình phải mất nhiều để có được điều bình thường như một người bình thường. Đúng là cái gì mình thiếu mới thấy nó quan trọng.
Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010
Ngày đi làm đầu tiên của năm mới
Đêm qua, mộng mị với những giấc mơ kì lạ. Cảm giác quen thuộc, hình như mình đã mơ như thế 1 lần rồi. Từng cơn mê, lúc lại tỉnh giấc, cảm giác chếnh choáng nửa mê mê tỉnh tỉnh. Mệt mỏi tinh thần.
Sáng nay đi làm sau 10 ngày nghỉ tết, cũng chẳng có gì mới lạ, chỉ là chút cảm giác trống vắng, lạc lõng, và một chút lo sợ mơ hồ....
Sáng nay đi làm sau 10 ngày nghỉ tết, cũng chẳng có gì mới lạ, chỉ là chút cảm giác trống vắng, lạc lõng, và một chút lo sợ mơ hồ....
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
28-01-2010

Sinh nhật mình đấy. Hihi...Sáng nay nhận được nhiều lời chúc mừng từ bạn bè, vui vui. Hihi...Qua tuổi mới rồi đấy, già thêm 1 tuổi rồi đấy. Lúc nhỏ, mỗi lần sn là háo hức vì mình lớn thêm 1 tuổi, lớn lên sẽ được đi xa hơn, nhiều điều thú vị trong cs hơn. Còn bgio sn nghĩa là già thêm thôi, là ba mẹ hối thúc cưới chồng thôi. Hihi...mà mình vẫn còn thích rong chơi mà.
Hihi....nhớ hồi xưa, hình như lúc mình còn học lớp 5, lớp 6 gì đó, mình hay tưởng tượng sau này mình sẽ thế nào, nghe nói năm 2000 là tận thế, năm đó mình 15 tuổi rồi, mình sẽ thế nào? Khi mình 18 thì sẽ thế nào. Hihi...bgio nhìn lại quãng đường đã qua, thấy thật nhiều thú vị. Nhớ hồi nhỏ sao mà ngây ngô thế.
Sáng nay mình cười hoài :) . Cảm ơn mọi người nhìu. Iu nà :P
happy birthday to me, happy birthday to me :D
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
ngày....tháng.....năm
Khổ sở với ĐKMH, khổ sở với trường ĐHNH.
Mưa đã ngừng rơi sau 2 ngày tầm tã.
Sáng nay trời lạnh, đi giữa những con đường mát rượi :)
Sáng nay cái xe của mình lại trở chứng, chết máy giữa đường :)
Mưa đã ngừng rơi sau 2 ngày tầm tã.
Sáng nay trời lạnh, đi giữa những con đường mát rượi :)
Sáng nay cái xe của mình lại trở chứng, chết máy giữa đường :)
Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010
Đầu năm 2010
Đầu năm, nghĩa là vẫn còn năm 2009 tính theo âm lịch, nghĩa là vẫn năm con trâu, vẫn năm tuổi. Và dĩ nhiên, vẫn còn xui. Đầu tiên là mấy ngày tết tây ở nhà chán như con gián. Buồn nên đi shopping thôi, tốn tiền vô mấy thứ vớ vẩn. Rồi tiền thuốc nữa. Tóm lại 2 từ : "Hao tài". Mấy bữa nay tinh thần không thoải mái, tối nào cũng nằm mơ bạo lực. Giống như mơ ước bùng nổ, thoát ra khỏi tình trạng này, ước muốn đạp lên cái lò xo để bật lên, chứ cứ tà tà thế này thì .... hix hix.....bao giờ mới khá nổi. Sáng nay trời lạnh lạnh, âm u, làm mình ngủ quên luôn. May vẫn còn kịp tỉnh dậy đi làm. Thời gian cứ thế trôi, cuộc sống cứ thế trôi, buồn chán hay vô vị, mình cũng chẳng biết. Muốn có gì đó thay đổi, mà không biết nên thay đổi từ đâu? Có lẽ nên thay đổi từ bản thân (thay đổi ngoại hình trước đi). Uh ha.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
