Cách đây khoảng 5 tháng, những ai đã coi phần 1 đại chiến xích bích hẳn sẽ rất mong chờ phần 2 với cuộc đại chiến trên sông giữa Tào Tháo vs Chu Du, Lưu Bị và những mưu kế tuyệt vời của Khổng Minh. Xin kể sơ sơ về nội dung phần 2 (copy từ đâu đó trên mạng, đọc thấy vui wa' nên chôm dzìa đây

) . Qua tết nhất định đi coi phim nì .
Kết thúc phần 1 và cũng là đoạn mở đầu của phần 2 là cảnh con chim bồ câu bay cao, bay xa, bay luôn, còn bên dưới là cảnh doanh trại của Tào Tháo làm tui cứ tưởng Gia Cát Lượng gắn camera dưới bụng chim cho nó đi lòng vòng way phim để đem về cho phiá Chu Du quan sát tình hình nhưng coi đến phần 2 mới biết nó chỉ là bồ câu đưa thư

. Phần 1 là phía Tào Tháo vừa dốt thuỷ quân vừa hay bị ói cho nên đành phải cắm quân phía bên này bờ của Xích Bích đặng luyện tập chờ thời cơ nhào wa wánh Chu Du. Luyện tập wài mà chưa thấy thời cơ tới, mà con sông của Xích Bích không thèm cạn đi tí nào, vẫn phải wánh thuỷ quân, nhàn cư vi bất thiện wá nên nguyên đám không biết làm gì, bèn rủ nhau cá độ đá banh do Tào Tháo làm chủ xị

. Đá banh hồi xưa nhìn vậy mà ghê hơn giờ đó nha, có thể xài kung fu khinh công tùm lum, tuy hông có trọng tài nên cũng đỡ bán độ nhưng cái khung thành nhỏ xíu như lỗ chó còn trái banh nhìn y chang cục bò viên

, nhìn thấy cả gân gân nữa, Beckham hay Ronaldinho mà cho đá ở đây thì chỉ có nước gãy răng thôi. Lúc này em Triệu Vi của chúng ta đã được biệt phái qua đây làm tình báo, hông biết sao nguyên doanh trại phía Chu Du đàn ông dư dả mà không ai đi, để cho nhỏ con gái phải qua đây giả trai. Em gái này lợi dụng những lúc không có ai đã đi lòng vòng quanh doanh trại của Tào Tháo vẽ lại đường đi nước bước trên một miếng vải wấn lòng vòng wanh bụng như cái gỏi cuốn. Sau này em gái này thoát được chạy về nhà Chu Du gỡ miếng vải tặng cho các anh trai đê lộ ra cái rún sâu như cái giếng rọi đèn mà không thấy đáy đâu.
Lúc này phiá wân của Tào Tháo không hiểu vì lý do gì đột nhiên bị sốt thương hàn cả lũ. Do thời đó chưa có thuốc chữa nên lính chết như ngả rạ, người nào người nấy tím ngắt như củ khoai môn. Tào Tháo không những đa nghi mà còn ác độc, thay vì hoả thiêu người ta thì chất nguyên đám xác chết lên thuyền đẩy về phiá mạn Chu Du và Lưu Bị. Quân lính bên này không hiểu sao tướng giỏi mà lính ngu ớn, thấy thuyền xác tưởng thuyền vàng hí hửng kéo dzô bốc hốt. Rốt cuộc cũng nguyên một đám lây bịnh tím ngắt luôn. Phía Chu Du lúc này rơi vào trạng thái bấn loạn vì cắm quân lâu quá mà chưa đánh được, lương thực cũng không còn bao nhiêu, lính chết bớt thì lỡ có chiện gì xảy ra thì không có ai ra trận nhưng bù lại cũng đỡ phải nuôi ăn, cho nên không biết nên vui hay nên buồn. Đúng lúc này Lưu Bị vừa già vừa dâm lộ ra thêm bản mặt thật là vừa đểu nữa, qua rủ con người ta wánh Tào Tháo cho đã giờ thấy lính chết bèn rút hết quân của mình về, ôm theo cả Quan Vân Trường, Quan Đan Trường, Triệu Tử Long, Kim Tử Long, Trương Phi, Trương Chi... Mà không những rút hết quân về, ông này còn chôm luôn mấy chục ngàn mũi tên của Chu Du, khiến cho phía này trơ lại toàn cung không biết lấy gì gắn dzô bắn. Đám này đi hết để lại có mỗi mình Gia Cát Lượng đẹp trai nho nhã phong lưu đứng giữa hai làn đạn không biết đi theo phe nào. Thế rồi anh Lượng chọn ở lại với Chu Du vì lúc đầu cũng anh Lượng wa rủ Chu Du chứ ai, không lẽ giờ bỏ đi về thiên hạ chê cười, đành quay qua chào Lưu Bị: "Xin lỗi em chỉ là thi sĩ" rùi đi về hướng anh Du

.
Nếu như bên Tào Tháo cá độ đá banh thì bên này cá độ xem Gia Cát Lượng có thể đem về 100K mũi tên để chuẩn bị ra trận hay không. Khúc này hay à nha. Gia Cát Lượng không những đẹp trai mà còn thông minh xuất chúng lợi dụng sương mù dày đặc đã phái một đoàn thuyền chất đầy người rơm tiến về phía doanh trại của Tào Tháo, vừa đi vừa wánh trống đùng đùng oanh liệt khiến cho phía bên kia tưởng phía bên này chuẩn bị tấn công tới nơi. Phiá anh Lượng ra tay đầu tiên, cho quân bắn một loạt tên sang phía anh Tháo. Phiá anh Tháo cười khinh bỉ ra mặt, nói chứ: "Có mấy mũi tên lèo tèo mà bày đặt khè tao hả mậy?". Thế rồi bên này cho quân bắn tên ào ạt như mưa sang phiá anh Lượng. Anh Lượng ngồi trong thuyền ung dung rung chân uống rượu cùng với anh gì đó nhìn giống Vân Sơn mà tui wên tên gòi, chờ cho tên phủ kín một bên thuyền bèn ra tay bảo ngừng trống trận, rồi sau đó cho quân quay phía bên kia của thuyền sang phía anh Tháo rồi tiếp tục nổi trống đùng đùng. Phiá anh Tháo cú quá không hiểu sao nó bị tới bắn vậy mà còn wánh trống, bèn cho wân bắn tiếp. Anh Lượng và anh giống Vân Sơn rất lấy làm thích thú, cứ tiếp tục uống rượu nói nhảm, chờ cho đến khi con thuyền biến thành con nhím bèn thong dong chèo thuyền ra về, ôm theo hơn trăm ngàn mũi tên của anh Tháo trong khi phiá anh Tháo vẫn cứ hí hửng đinh ninh wân ta toàn thắng

.
Anh Lượng về đến bờ Chu Du thấy nhiều tên free wá mà bỏ thì uổng, còn cho người bắn thì kiếp nào mới hết, chả nhẽ kiu Lưu Bị way lại chôm tên tiếp, anh Lượng bèn chế ra cái máy bắn tên, bắn một phát tên tóe ra như cứt dê giống nỏ thần của An Dương Vương đó nha. Không những vậy, anh Lượng còn phát hiện ra rằng dầu trích từ gan cá có tính chất bắt lửa ghê gớm, bèn cho người bắt hết cá dưới sông lên, gan thì lấy dầu, đầu nấu cà ri còn body thì cuốn gỏi, vừa có đồ làm vũ khí, vừa có đồ ăn mà còn làm cho quân anh Tháo chết đói nữa. Anh Lượng wả là xinh đẹp và nham hiểm :*.
Lúc này em Tiểu Kiều trong lúc cả doanh trại dầu sôi lửa bỏng chuẩn bị chiến tranh, còn em thì suốt ngày ngâm thơ gảy đàn pha trà, lúc Chu Du tập võ thì em ngồi đọc phụ đề cho mấy thế võ của anh Du lấy từ cuốn Binh pháp Tôn Tử thôi chớ hông làm gì khác, tự cảm thấy mình vô tích sự wá mà không có võ cũng không lì như em Triệu Vi, không biết làm sao lập công đây, bèn quyết định chèo thuyền chạy sang hiến thân cho anh Tháo rùi năn nỉ xin ngừng chiến. Dân chơi mà chơi năn nỉ .
Phim way tới cảnh phe anh Bị. Nếu phần 1 anh Bị wởn không biết làm gì bèn ngồi đan dép thì phần 2 nguyên phe anh Bị wởn không biết làm gì bèn ngồi nặn bánh trôi nước. Trương Phi là người nóng tính nên đương nhiên là thấy khó chịu với cảnh ăn không ngồi rồi chờ thời, với lại sợ không hoạt động riết từ Trương Phi biến thành Trương Phì thì hỏng

, bèn quyết tâm cùng Triệu Vân và Quan Vũ chạy wa giúp Chu Du. Coi khúc này mới biết người xưa phàm phu tục tử ăn bánh trôi nước không múc từng cục như người nay mà chơi đổ nguyên chén dzô họng, hên là không chết nghẹn nguyên doanh trại.
Quân Chu Du lợi dụng gió thổi thuận chiều (đáng lẽ gió có lợi cho anh Tháo mà anh này mải mê nghe lời Tiểu Kiểu kể lể cho nên để lỡ cơ hội) bèn tiến wân tấn công phiá anh Tháo. Ta nói cái trận này chảy nổ ghê hồn y chang Trân Châu Cảng vậy, thuyền nọ thuyền kia, lính lác wánh nhau lẫn lộn, ai nấy bận giáp nhìn như con tê tê chả biết đâu là địch đâu là ta. Chuyến này các anh không xài trận đồ bát quái nữa nhưng vẫn tiếp tục duy trì chiến thuật đâm ớt ăn ổi nha các bạn, ta nói chết la liệt không biết bao nhiêu mà kể. Từ đầu phần 1 tui tự hỏi không biết sao cast cái anh Nhựt Bủn mặt hãm tài vào đây làm gì, giờ thì đã hiểu. Anh này sau khi bị thương đã anh dũng với tinh thần võ sĩ đạo+tinh thần cảm tử kamikaze+tinh thần Lê Văn 8 ôm trái bom lao vào trại địch hi sanh anh hùng luôn.
Kết thúc ra sao thì ai coi sử cũng biết rồi. Phần hai này tui thấy hay hơn phần một vì nó có chiến thuật, có lừa đảo nọ kia đâm ra coi thú vị và phấn khích, cũng có mấy khúc hài cả rạp cười rần rần nữa. Kỹ xảo cũng đẹp đẽ hoành tráng hơn phần một. Có điều không hiểu anh Du và anh Lượng có gay hay không mà lúc nào nói chuyện cũng dí sát mặt vào nhau chả hiểu để làm gì.
P/S: Anh Bị có đểu hay không? Coi phim sẽ rõ!