Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009
One summer night
This is the sad story was told by the softly melody
Ca sĩ: Chelsia Chan và Kenny Bee
Album: Nhạc phim "Once upon a time in high school"
Lyric:
One summer night
the stars were shining bright
one summer dream
made with fancy whims
that summer night
my whole world tumbled down
I could have died, if not for you
Each night I'd pray for you
My heart would cry for you
The sun won't shine again
Since you have gone
Each time I'd think of you
My heart would beat for you
You are the one for me
Set me free
Like sparrows up the trees
Give a sign
So I would ease my mind
Just say a word
And I'll come running wild
Give me a chance to live again
Each night I'd pray for you
My heart would cry for you
The sun won't shine again
Since you have gone
Each time I'd think of you
My heart would beat for you
You are the one for me
One summer night
The stars were shining bright
One summer dream
Made with fancy whims
That summer night
My whole world tumbled down
I could have died, if not for you
Each night I'd pray for you
My heart would cry for you
The sun won't shine again
Since you have gone
Each time I'd think of you
My heart would beat for you
You are the one for me
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009
Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ April 25, 2009
Một mình trong đêm khuya, nghe những ca khúc của Đàm Vĩnh Hưng. Tôi bỗng thấy một cảm giác buồn man mác, nuối tiếc về 1 điều gì đó. Kỷ niệm cũ ùa về, tôi bỗng thấy trước mắt tôi một tuổi thơ đã qua, một tuổi thơ nghèo nhưng tràn ngập niềm vui.
Ngày ấy, xóm tôi ở là xóm cơ giới 9. Là bởi vì đây là khu tập thể công ty cơ giới 9 cho cán bộ nhân viên ở. Hồi ấy, con nít độ tuổi tôi (6-10 tuổi) nhiều lắm. Những anh chị lớn hơn 1 chút là người bày trò cho chúng tôi. Tất cả những trò chơi con nít chúng tôi đều chơi hết. Nào là chơi keng, chơi u, chơi ấp, năm mười, đánh khăng, bắn bi, lùa vịt, banh ma, mèo đuổi chuột, bác hồ bảo, xì tốp ... hihi...có nhiều trò chắc mọi người cũng chẳng biết đâu. Lũ chúng tôi đông, nên chơi trò nào cũng hào hứng hết. Những buổi tối thì chơi đánh trận giả. Ở xóm có 1 khu đất rộng, tôi nhớ ngày ấy cỏ mọc cao ngang đùi chúng tôi. Đó là chỗ lý tưởng cho những trò năm mười, đánh trận (ngày ấy chẳng đứa nào nghĩ trong đó có thể có rắn cả, buổi tối mà cứ chui vô mấy đám cỏ đó, may mà ko sao, hihi..). Tôi nhớ ko quên cái chòi lá chuối của tụi tôi. Đó là những ngày hè, đám trẻ chúng tôi ko phải đi học. Ban ngày, chúng tôi kiếm lá chuối, cây khô, củi về dựng cái chòi lá ngay trên rẫy khoai lang của ông Lân. Tối đến, chúng tôi đào trộm khoai lang, đốt lửa nướng trong lều. Khoai thì củ nhỏ, mà đứa nào cũng giành phần ăn tới tấp. Cái chòi tồn tại được khoảng 1 tuần thì bị dỡ xuống, đó cũng là cái chòi duy nhất mà chúng tôi làm.
Ngày hè, chúng tôi còn đua nhau làm diều nữa. Những cánh diều làm từ giấy báo, giấy tập học trò đơn sơ. Buổi chiều mát, cả xóm tôi ra khu đất trống thả diều, thật mát và thanh bình. Mùa trung thu, chúng tôi chẳng đứa nào có tiền mua lồng đèn, dù là cái lồng đèn giấy kính xanh xanh đỏ đỏ. Chúng tôi cũng tự làm lồng đèn cho mình bằng vỏ lon sữa ông thọ. Đục lỗ hình ngôi sao, hình tròn, rồi gắn bánh xe, gắn que tre dài đẩy đi, cái lon quay vòng vòng, ánh sáng từ ngọn nến trong lon cũng quay vòng vòng, xe đi trên nền đất kêu leng keng, đẹp và vui gấp trăm lần những cái lồng đèn pin Trung Quốc tôi thấy bây giờ.
Tối đến, nếu ko còn trò chơi thì chúng tôi ngồi kể chuyện ma. Hoặc là đi chôm mận, xoài của xóm khác. Mỗi năm, ngày cúng cô hồn cũng là ngày hội với trẻ con chúng tôi. Những món đồ cúng chỉ là mía, bỏng ngô, cóc,...mà đám chúng tôi phải giành giựt với con nít của các xóm khác.
Tuổi thơ tôi ko trọn vẹn trong tình cảm gia đình. Bố mẹ tôi thay phiên nhau đi công trình xa. Có thời gian tôi sống với bố, chiều nào bố cũng mua trái cóc cho tôi ăn, ngày ấy tôi thích ăn cóc lắm. Những đợt bố mẹ tôi cùng ở nhà, tôi rất thích ngày chủ nhật. Ngày ấy, buổi sáng mẹ dẫn tôi đi ăn phở ở gần nhà. Buổi trưa, khoảng 2h, mẹ nướng bồ kết, giã pha nước, bố thì bế ngửa tôi trên tay để mẹ gội đầu cho tôi. Có lẽ thế nên ngày ấy tóc tôi đẹp lắm, ko xơ xác như bây giờ đâu.
Tuổi thơ tôi có những trận tắm mưa, có những tối trung thu hay tết công ty tổ chức những buổi tiệc bánh ngọt cho trẻ con cơ giới 9, có những đêm giao thừa cả xóm cùng đi xin lộc từng nhà rồi vào 1 ngôi nhà chung để chơi đùa đến sáng mùng 1.....Tuổi thơ tôi thiếu thốn, nghèo nhưng không khổ. Tôi đã được sống đúng với thế giới tuổi thơ của mình. Tuổi thơ đã nuôi tâm hồn tôi lớn khôn. Tôi thật hạnh phúc đã được sống quãng thời gian ấy.
Từng ngày, lần lượt chúng tôi lớn dần, và xa dần những trò chơi tuổi thơ. Việc học đã kéo chúng tôi đi. Rồi xóm tôi lần lượt thay đổi, những khu đất trống được lấp đầy bởi những ngôi nhà sang trọng của người nơi khác đến. Đường đổ nhựa, ko còn chỗ để lũ trẻ đào lỗ bắn bi, đánh khăng. Tôi cũng lớn rồi, nhưng vẫn ao ước được nhìn thấy đám trẻ con trong xóm tôi chơi những trò chơi thôn quê ấy. Vậy mà chẳng thấy ai cả......
Tôi ước gì tôi được 1 ngày quay về thời xa xưa, 1 ngày để tôi cùng tắm mưa, đào dế, thả diều, chơi keng với những đứa trẻ con chúng tôi ngày ấy...
Ôi, thời gian qua đi có bao giờ trở lại......
Entry for April 18, 2009
Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống
Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây long mình trống vắng
Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới
Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá
Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót
Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó
Đám hỏi .... April 10, 2009
Lúc đầu thì háo hức lắm, hy vọng dàn bưng quả bên nhà trai có vài anh đẹp trai chút
Ah, nhân tiện show vài tấm chụp bằng máy thường, còn máy chuyên nghiệp thì chưa có hình kịp.
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
Earth Hour March 28, 2009
Candidate 1 :
M₪n ga`: tien boy dep chai ha
Fiona Princess: o`
Fiona Princess: :D
Fiona Princess: dang tuyen
M₪n ga`: cho minh ung tuyen dzoi sis
Fiona Princess: dep chai hong
Fiona Princess: dep chai moi duoc nha
M₪n ga`: ko dep chai
M₪n ga`: nhung co' cai khac thay the dc hem
Fiona Princess: ca'i khac la ca'i giề? ;))
M₪n ga`: rat dep chai
M₪n ga`: dc hem
M₪n ga`: ;;)
Fiona Princess::D
Fiona Princess: o`, duoc, co' dep chai la duoc go`i
M₪n ga`: ![]()
==> boy này tự tin wa'
Dung SPKT: vậy B đăng ký dc hông he he
Fiona Princess: chi tuyen trai dep thui nha
Dung SPKT: còn có mấy tiếng ah, sao sửa sắc đẹp kịp, thôi tuyển đại đi
Fiona Princess :Candidate 3 :
nthacntt: sao a cũng có nhu cầu tuyển dzậy, hàng hiếm quá
Fiona Princess: haha
Fiona Princess: coi ky yeu cau di kia
Fiona Princess: D tuyen trai dep thoi hha
nthacntt: hết hàng rùi, còn tạm được đến xấu thui
Fiona Princess: ![]()
nthacntt: người ta khớp lệnh từ hum qua, đến hum nay bluechip hết hàng rùi
Fiona Princess: để coi lên OTC kím còn ko
nthacntt: chắc cũng hết goy`
nthacntt: giờ giao dịch thỏa thuận đi
Fiona Princess: ![]()
Fiona Princess: o`
Fiona Princess: thoa thuan di
Tối nay đi học dzìa, lang thang xem ngta có cúp điện hông. Đi 1 vòng thì chỉ thấy mỗi KFC là có cúp điện thôi. Quán thắp nến, cũng lãng mạn và thi vị ghê. Tự nhiên có 1 cái quán tối thui giữa đường xá sáng choang :))
Nghe đâu còn truyền hình trực tiếp cảnh cúp điện nữa :))
Status của a L : "Hưởng ứng giờ trái đất, tắt điện 1 giờ. Chắc dân số tăng thêm wá" :))
Status của a D : "Đẹp trai mà ế, vô lý" ==> xấu trai như a D mà ko ế, càng vô lý hơn :)) (cái này chả liên quan gì đến earth hour :D )
Túm lại là 1 ngày thứ 7 có nhiều niềm vui đơn giản. Mình suy nghĩ cũng nhẹ nhàng hơn. Uh, có gì đâu, đời cứ thế trôi. Những gì mình ko đạt được, những thất bại của ngày hôm nay coi như là kinh nghiệm cho ngày mai. Rồi mình sẽ vững bước hơn, sẽ bản lĩnh hơn....
Thảm
"Ê ku", mày và tao vẫn hay gọi nhau như vậy. 4 đứa tụi mình đã học cùng và chơi thân với nhau từ hồi cấp 3. 4 đứa cùng bàn, cùng chia sẻ từ chuyện vui, buồn, tình cảm đến cả những bài kiểm tra trong lớp. Nhưng càng ngày thì cái khoảng cách về địa lý, vì bận rộn công việc mà tụi mình càng ngày càng ít gặp nhau. Nhưng mày với tao thì khác. Từ ngày tao lên TP này sống, tao và mày ở chung phòng. Mỗi tối đi làm hay đi học về, thấy mày trong phòng, cười nói vui vẻ là tao thấy vui lây, thấy rất thoải mái, hết cả mệt mỏi. 2 năm rồi tao với mày như thế. Có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Nhưng càng ngày thì tao thấy mày càng có vẻ kín tiếng, ít tâm sự, nhất là chuyện tình cảm. Có lẽ mày người lớn, mày suy nghĩ chín chắn và kín đáo.
Đến hôm qua, tao bất ngờ khi nghe mày nói tháng 4 này cưới chồng. Tao thật sự shock vì tao ít khi nghe mày nói về anh ấy, mà mày cũng mới quen anh ấy gần đây thôi. Vậy mà bây giờ mày quyết định cưới rồi. Bất ngờ lắm. Tối qua tao suy nghĩ đến mất ngủ luôn. Thật sự nghe mày nói vậy tao vừa vui vừa buồn. Vui cho mày, lấy 1 người chồng tốt mà mày yêu thương, cuộc sống của mày từ đây sẽ đầy đủ, ko còn phải ở trọ chật chội giữa đất SG này nữa. Buồn vì từ nay tao chỉ còn 1 mình thôi. Rồi sau này, mỗi ngày đi làm, đi học về mệt mỏi, tao ko còn nghe tiếng cười của mày, ko còn nghe những câu chuyện vui mà mày kể, ko còn nói chuyện "tửng tửng bịnh bịnh" với mày, ko còn người nhắn tin hỏi tao hôm nay về trễ ko, có ăn cơm ở phòng ko để nấu ăn chung....
2 năm đã qua, ừ thì ai cũng phải lập gia đình thôi. Tao biết mày sẽ hạnh phúc, vì mày biết nhìn người lắm, mày đã chọn thì ko sai đâu. Mày cũng bản lĩnh và cũng thích cuộc sống gia đình, thích chăm sóc chồng con. Mày đã lớn rồi. Ko còn là con nhỏ bạn nhí nhố của tao hồi xưa nữa.
Trong 4 đứa mình, chắc chỉ có tao là đứa còn long đong lận đận nhất. Trước đây thì tao ko tin, nhưng bây giờ tao tin con người ai cũng có số phận hết. Tụi mày ai cũng người lớn hết rồi, sao tao vẫn ko suy nghĩ chín chắn được, tao vẫn còn nông cạn và chưa tìm được con đường để đi. Cảm thấy mình thật thất bại khi bây giờ vẫn loay hoay trong 1 vòng tròn, chưa thoát ra để đi theo con đường thẳng tiến được.
Rồi từ từ 4 đứa mình cũng sẽ lần lượt lập gia đình, rồi từ từ hoàn cảnh mỗi đứa sẽ dần khác nhau. Nhưng tao hy vọng tụi mình sẽ ko thay đổi vì điều đó, sẽ vẫn vô tư hồn nhiên khi gặp nhau như thủơ nào.
Đêm qua tao mất ngủ, tao sắp xa mày rồi, con nhỏ bạn thân của tao. Cảm giác như tao sắp mất đi điều gì thân thuộc, tao buồn... Ko biết mày có vô đây để đọc những dòng tao viết cho mày ko ku?
Chữa răng tập 2, Valentine tập 1 February 13, 2009
Hôm nay, thứ 6 ngày 13, cũng là 1 ngày bình thường thôi mà, có gì phải lo sợ chứ. Tháng sau cũng có thứ 6 ngày 13 tiếp nữa đó :D . Mai là 14/2 rùi, hihi...mọi người xôn xao xôn xao. Sáng nay a Cường "bông" kêu mình qua, ảnh khoe cái nhẫn đính hôn ảnh định tặng cho bạn gái ảnh. Trưa nay, a Hoàn nhờ Nguyệt và mình tư vấn quà tặng cho bạn gái ảnh, tiêu chí đưa ra là "phải thật shock hàng" =)) ,.... Ôi valentine !!!
(Đón xem valentine tập 2 vào ngày mốt, sau khi mình đi thực tế vào ngày mai để xem có màn nào lãng mạn của các cặp tình nhân ko
Nỗi lòng :( February 07, 2009
Thôi kệ, lỡ rồi, có bệnh thì phải chịu thôi. Hix....đóng tiền xong (xót xa quá, mắc wá :(( ), đoạn sau mới kinh dị nè. Nghe nói tới phẫu thuật là mình run lập cập, nhưng mấy vị bác sĩ ai cũng nói ko sao đâu, mình cũng yên tâm. Bước vô cái phòng, ko biết máy lạnh bật lạnh hay tại mình run nữa, tay chân người run wa' trời. Ông bác sĩ (kì này ông thiệt vì hơi già rồi ) chích thuốc tê vô răng. Huhu..răng mà làm như là gì á, ổng chích 8 lần vô 8 chỗ trên răng, cả hàm trên và hàm dưới. Đau wá chịu ko nổi, mình khóc ngon lành. Vậy mà ổng còn lải nhải nào là "có gì đâu mà khóc", "bây giờ phải chịu thôi chứ làm sao được", "làm gì mà em làm khó nhau vậy", bla bla .... Trời ơi, tinh thần đâu nữa mà ổng cứ lải nhải hoài ko chịu yên. Lúc đó ngứa miệng muốn nói lắm mà tại ổng đang banh miệng ra chích thuốc nên ko nói được. Hix...sau đó mình tê hết trơn, ổng mổ xẻ gì trong đó ko biết nữa. Đúng là 1 màn hành hạ đau đớn mà.
Hix...sau khi xong mới kinh, hết thuốc tê, trùi ui đau nhức chịu ko nổi luôn. Mình ra ngoài khóc tiếp ngon lành (tại đau wa'), ai cũng nhìn mình cười, trời ơi wê wa' đi thôi. Rồi đi mua thuốc nữa.
Kết quả của sự hành hạ này là sự đau đớn về thể xác sau khi phẫu thuật, và sự đau đớn về tinh thần (huhu...mất hơn 1 chai của tui, xót cả ruột, tháng này nghèo luôn). Cầu trời mình ko phải vào đây lần nữa. Bài học rút ra là làm bác sĩ dễ kiếm tiền nhất
Red Cliff 2 January 22, 2009
Kết thúc phần 1 và cũng là đoạn mở đầu của phần 2 là cảnh con chim bồ câu bay cao, bay xa, bay luôn, còn bên dưới là cảnh doanh trại của Tào Tháo làm tui cứ tưởng Gia Cát Lượng gắn camera dưới bụng chim cho nó đi lòng vòng way phim để đem về cho phiá Chu Du quan sát tình hình nhưng coi đến phần 2 mới biết nó chỉ là bồ câu đưa thư
. Phần 1 là phía Tào Tháo vừa dốt thuỷ quân vừa hay bị ói cho nên đành phải cắm quân phía bên này bờ của Xích Bích đặng luyện tập chờ thời cơ nhào wa wánh Chu Du. Luyện tập wài mà chưa thấy thời cơ tới, mà con sông của Xích Bích không thèm cạn đi tí nào, vẫn phải wánh thuỷ quân, nhàn cư vi bất thiện wá nên nguyên đám không biết làm gì, bèn rủ nhau cá độ đá banh do Tào Tháo làm chủ xị
. Đá banh hồi xưa nhìn vậy mà ghê hơn giờ đó nha, có thể xài kung fu khinh công tùm lum, tuy hông có trọng tài nên cũng đỡ bán độ nhưng cái khung thành nhỏ xíu như lỗ chó còn trái banh nhìn y chang cục bò viên
, nhìn thấy cả gân gân nữa, Beckham hay Ronaldinho mà cho đá ở đây thì chỉ có nước gãy răng thôi. Lúc này em Triệu Vi của chúng ta đã được biệt phái qua đây làm tình báo, hông biết sao nguyên doanh trại phía Chu Du đàn ông dư dả mà không ai đi, để cho nhỏ con gái phải qua đây giả trai. Em gái này lợi dụng những lúc không có ai đã đi lòng vòng quanh doanh trại của Tào Tháo vẽ lại đường đi nước bước trên một miếng vải wấn lòng vòng wanh bụng như cái gỏi cuốn. Sau này em gái này thoát được chạy về nhà Chu Du gỡ miếng vải tặng cho các anh trai đê lộ ra cái rún sâu như cái giếng rọi đèn mà không thấy đáy đâu.Lúc này phiá wân của Tào Tháo không hiểu vì lý do gì đột nhiên bị sốt thương hàn cả lũ. Do thời đó chưa có thuốc chữa nên lính chết như ngả rạ, người nào người nấy tím ngắt như củ khoai môn. Tào Tháo không những đa nghi mà còn ác độc, thay vì hoả thiêu người ta thì chất nguyên đám xác chết lên thuyền đẩy về phiá mạn Chu Du và Lưu Bị. Quân lính bên này không hiểu sao tướng giỏi mà lính ngu ớn, thấy thuyền xác tưởng thuyền vàng hí hửng kéo dzô bốc hốt. Rốt cuộc cũng nguyên một đám lây bịnh tím ngắt luôn. Phía Chu Du lúc này rơi vào trạng thái bấn loạn vì cắm quân lâu quá mà chưa đánh được, lương thực cũng không còn bao nhiêu, lính chết bớt thì lỡ có chiện gì xảy ra thì không có ai ra trận nhưng bù lại cũng đỡ phải nuôi ăn, cho nên không biết nên vui hay nên buồn. Đúng lúc này Lưu Bị vừa già vừa dâm lộ ra thêm bản mặt thật là vừa đểu nữa, qua rủ con người ta wánh Tào Tháo cho đã giờ thấy lính chết bèn rút hết quân của mình về, ôm theo cả Quan Vân Trường, Quan Đan Trường, Triệu Tử Long, Kim Tử Long, Trương Phi, Trương Chi... Mà không những rút hết quân về, ông này còn chôm luôn mấy chục ngàn mũi tên của Chu Du, khiến cho phía này trơ lại toàn cung không biết lấy gì gắn dzô bắn. Đám này đi hết để lại có mỗi mình Gia Cát Lượng đẹp trai nho nhã phong lưu đứng giữa hai làn đạn không biết đi theo phe nào. Thế rồi anh Lượng chọn ở lại với Chu Du vì lúc đầu cũng anh Lượng wa rủ Chu Du chứ ai, không lẽ giờ bỏ đi về thiên hạ chê cười, đành quay qua chào Lưu Bị: "Xin lỗi em chỉ là thi sĩ" rùi đi về hướng anh Du
.Nếu như bên Tào Tháo cá độ đá banh thì bên này cá độ xem Gia Cát Lượng có thể đem về 100K mũi tên để chuẩn bị ra trận hay không. Khúc này hay à nha. Gia Cát Lượng không những đẹp trai mà còn thông minh xuất chúng lợi dụng sương mù dày đặc đã phái một đoàn thuyền chất đầy người rơm tiến về phía doanh trại của Tào Tháo, vừa đi vừa wánh trống đùng đùng oanh liệt khiến cho phía bên kia tưởng phía bên này chuẩn bị tấn công tới nơi. Phiá anh Lượng ra tay đầu tiên, cho quân bắn một loạt tên sang phía anh Tháo. Phiá anh Tháo cười khinh bỉ ra mặt, nói chứ: "Có mấy mũi tên lèo tèo mà bày đặt khè tao hả mậy?". Thế rồi bên này cho quân bắn tên ào ạt như mưa sang phiá anh Lượng. Anh Lượng ngồi trong thuyền ung dung rung chân uống rượu cùng với anh gì đó nhìn giống Vân Sơn mà tui wên tên gòi, chờ cho tên phủ kín một bên thuyền bèn ra tay bảo ngừng trống trận, rồi sau đó cho quân quay phía bên kia của thuyền sang phía anh Tháo rồi tiếp tục nổi trống đùng đùng. Phiá anh Tháo cú quá không hiểu sao nó bị tới bắn vậy mà còn wánh trống, bèn cho wân bắn tiếp. Anh Lượng và anh giống Vân Sơn rất lấy làm thích thú, cứ tiếp tục uống rượu nói nhảm, chờ cho đến khi con thuyền biến thành con nhím bèn thong dong chèo thuyền ra về, ôm theo hơn trăm ngàn mũi tên của anh Tháo trong khi phiá anh Tháo vẫn cứ hí hửng đinh ninh wân ta toàn thắng
.Anh Lượng về đến bờ Chu Du thấy nhiều tên free wá mà bỏ thì uổng, còn cho người bắn thì kiếp nào mới hết, chả nhẽ kiu Lưu Bị way lại chôm tên tiếp, anh Lượng bèn chế ra cái máy bắn tên, bắn một phát tên tóe ra như cứt dê giống nỏ thần của An Dương Vương đó nha. Không những vậy, anh Lượng còn phát hiện ra rằng dầu trích từ gan cá có tính chất bắt lửa ghê gớm, bèn cho người bắt hết cá dưới sông lên, gan thì lấy dầu, đầu nấu cà ri còn body thì cuốn gỏi, vừa có đồ làm vũ khí, vừa có đồ ăn mà còn làm cho quân anh Tháo chết đói nữa. Anh Lượng wả là xinh đẹp và nham hiểm :*.
Lúc này em Tiểu Kiều trong lúc cả doanh trại dầu sôi lửa bỏng chuẩn bị chiến tranh, còn em thì suốt ngày ngâm thơ gảy đàn pha trà, lúc Chu Du tập võ thì em ngồi đọc phụ đề cho mấy thế võ của anh Du lấy từ cuốn Binh pháp Tôn Tử thôi chớ hông làm gì khác, tự cảm thấy mình vô tích sự wá mà không có võ cũng không lì như em Triệu Vi, không biết làm sao lập công đây, bèn quyết định chèo thuyền chạy sang hiến thân cho anh Tháo rùi năn nỉ xin ngừng chiến. Dân chơi mà chơi năn nỉ .
Phim way tới cảnh phe anh Bị. Nếu phần 1 anh Bị wởn không biết làm gì bèn ngồi đan dép thì phần 2 nguyên phe anh Bị wởn không biết làm gì bèn ngồi nặn bánh trôi nước. Trương Phi là người nóng tính nên đương nhiên là thấy khó chịu với cảnh ăn không ngồi rồi chờ thời, với lại sợ không hoạt động riết từ Trương Phi biến thành Trương Phì thì hỏng
, bèn quyết tâm cùng Triệu Vân và Quan Vũ chạy wa giúp Chu Du. Coi khúc này mới biết người xưa phàm phu tục tử ăn bánh trôi nước không múc từng cục như người nay mà chơi đổ nguyên chén dzô họng, hên là không chết nghẹn nguyên doanh trại.Quân Chu Du lợi dụng gió thổi thuận chiều (đáng lẽ gió có lợi cho anh Tháo mà anh này mải mê nghe lời Tiểu Kiểu kể lể cho nên để lỡ cơ hội) bèn tiến wân tấn công phiá anh Tháo. Ta nói cái trận này chảy nổ ghê hồn y chang Trân Châu Cảng vậy, thuyền nọ thuyền kia, lính lác wánh nhau lẫn lộn, ai nấy bận giáp nhìn như con tê tê chả biết đâu là địch đâu là ta. Chuyến này các anh không xài trận đồ bát quái nữa nhưng vẫn tiếp tục duy trì chiến thuật đâm ớt ăn ổi nha các bạn, ta nói chết la liệt không biết bao nhiêu mà kể. Từ đầu phần 1 tui tự hỏi không biết sao cast cái anh Nhựt Bủn mặt hãm tài vào đây làm gì, giờ thì đã hiểu. Anh này sau khi bị thương đã anh dũng với tinh thần võ sĩ đạo+tinh thần cảm tử kamikaze+tinh thần Lê Văn 8 ôm trái bom lao vào trại địch hi sanh anh hùng luôn.
Kết thúc ra sao thì ai coi sử cũng biết rồi. Phần hai này tui thấy hay hơn phần một vì nó có chiến thuật, có lừa đảo nọ kia đâm ra coi thú vị và phấn khích, cũng có mấy khúc hài cả rạp cười rần rần nữa. Kỹ xảo cũng đẹp đẽ hoành tráng hơn phần một. Có điều không hiểu anh Du và anh Lượng có gay hay không mà lúc nào nói chuyện cũng dí sát mặt vào nhau chả hiểu để làm gì.
P/S: Anh Bị có đểu hay không? Coi phim sẽ rõ!
Update hình ảnh buổi party January 12, 2009
Mở màn, đây là tấm hình chụp lúc mới tới KS, đang chờ diễn. Tấm này chụp với a.Cường, 1 gương mặt rất hợp với mình trong rất nhiều tấm hình chụp chung.
Đây, solo 1 tấm. Định chụp tấm này làm avatar mà thấy hơi xấu.
Ý quên phần rất quan trọng, 1 tiết mục múa đặc sắc đã diễn ra hôm đó, được thể hiện bởi vũ đoàn chuyên nghiệp mới được phát hiện ra. 1 lực lượng hùng hậu, hùng dũng và ... hùng hổ
Nói chung là buổi diễn đã thành công và nhận được rất nhiều sự ủng hộ, cổ vũ của mọi người. Hy vọng năm mới sẽ tràn đầy niềm vui và sự may mắn.
( Ối, năm nay là năm tủi của mình. hix......)
Hawai hawai January 08, 2009
Tối nay tại Rex sẽ có buổi party cuối năm của cty. Nhóm văn nghệ của tập đoàn sẽ tham gia biểu diễn. Mình, mình cũng chỉ bon chen thôi. Mọi người đều là nghiệp dư hết mà. Mình sẽ tham gia diễn thời trang giấy, hát tốp ca, múa hawai :P , cũng nhìu wa' ha.
Đây là bộ trang phục sẽ mặc để múa. Hix...so sexy.... :( ( còn thiếu 1 bông hoa gắn trên tóc nữa đó)









